/ t. s. eliot / m. allen cunningham // rethinking restriction: creative limitation as a positive force /

some [individuals] have had a deep conviction of their destiny, and in that conviction has prospered; but when they cease to act as an instrument, and think of themselves as the active source of what they do, their pride is punished by disaster …
the concept of destiny leaves us with a mystery, but it is a mystery not contrary to reason, for it implies that the world, and the course of human history, has meaning.
here’s naked truth:your letters give me many things … an aura of yourself, of god, of a different life, of a constant friend. 
i love you. i know you love me. i am, to be sure, afraid if you knew me that you wouldn’t love me.
 but this must be faced … i fear it in any relationship. 
thus i am perhaps afraid to reveal facts about things … or to say too much for fear if i make too much noise you’ll drift away … afraid, i guess, that i’ll lose you … 
— / anne sexton / anne sexton: a self-portrait in letters /
but sadness is also beautiful, maybe because it rings so true and goes so deep, because it is about the distances in our lives, the things we lose, the abyss between what the lover and the beloved want and imagine and understand that may widen to become unbridgeable at any moment, the distance between the hope at the outset and the eventual outcome, the journeys we have to travel, including the last one out of being and on past becoming into the unimaginable: the moth flown into the pure dark. or the flame.
— / rebecca solnit / the faraway nearby /
it breaks your heart. it is designed to break your heart. the game begins in the spring, when everything else begins again, and it blossoms in the summer, filling the afternoons and evenings, and then as soon as the chill rains come, it stops and leaves you to face the fall alone. you count on it, rely on it to buffer the passage of time, to keep the memory of sunshine and high skies alive, and then just when the days are all twilight, when you need it most, it stops. today, cctober 2nd, a sunday of rain and broken branches and leaf-clogged drains and slick streets, it stopped and summer was gone.
— / a. bartlett giamatti / the green fields of the mind /
the best fantasy is written in the language of dreams. it is alive as dreams are alive, more real than real … for a moment at least … that long magic moment before we wake.
fantasy is silver and scarlet, indigo and azure, obsidian veined with gold and lapis lazuli. reality is plywood and plastic, done up in mud brown and olive drab. 
fantasy tastes of habaneros and honey, cinnamon and cloves, rare red meat and wines as sweet as summer. 
reality is beans and tofu, and ashes at the end. 
reality is the strip malls of burbank, the smokestacks of cleveland, a parking garage in newark. 
fantasy is the towers of minas tirith, the ancient stones of gormenghast, the halls of camelot. 
fantasy flies on the wings of icarus, reality on southwest airlines. 
why do our dreams become so much smaller when they finally come true?
we read fantasy to find the colors again, i think. 
to taste strong spices and hear the songs the sirens sang. there is something old and true in fantasy that speaks to something deep within us, to the child who dreamt that one day he would hunt the forests of the night, and feast beneath the hollow hills, and find a love to last forever somewhere south of oz and north of shangri-la.
they can keep their heaven. when i die, i’d sooner go to middle earth.
—/ george rr martin /
allow events to change you.  
you have to be willing to grow.
growth is different from something that happens to you.
you produce it.
you live it.
the prerequisites for growth: the openness to experience events and the willingness to be changed by them.
forget about good.  
good is a known quantity.
good is what we all agree on.
growth is not necessarily good.
growth is an exploration of unlit recesses that may or may not yield to our research.
as long as you stick to good you’ll never have real growth.  
process is more important than outcome.  
when the outcome drives the process we will only ever go to where we’ve already been.
if process drives outcome we may not know where we’re going, but we will know we want to be there.  
love your experiments (as you would an ugly child).  
joy is the engine of growth.
exploit the liberty in casting your work as beautiful experiments, iterations, attempts, trials, and errors.
take the long view and allow yourself the fun of failure every day.  
go deep.  
the deeper you go the more likely you will discover something of value.
capture accidents.  
the wrong answer is the right answer in search of a different question.
collect wrong answers as part of the process.
ask different questions.  
a studio is a place of study.
use the necessity of production as an excuse to study.
everyone will benefit.
allow yourself to wander aimlessly.
explore adjacencies.
lack judgment.
postpone criticism.  
begin anywhere.  
john cage tells us that not knowing where to begin is a common form of paralysis.
his advice: begin anywhere.  
everyone is a leader.  
growth happens.
whenever it does, allow it to emerge.
learn to follow when it makes sense.
let anyone lead.  
harvest ideas.  
edit applications.
ideas need a dynamic, fluid, generous environment to sustain life.
applications, on the other hand, benefit from critical rigor.
produce a high ratio of ideas to applications.  
keep moving.  
the market and its operations have a tendency to reinforce success.
resist it.
allow failure and migration to be part of your practice.  
slow down.  
desynchronize from standard time frames and surprising opportunities may present themselves.  
don’t be cool.  
cool is conservative fear dressed in black.
free yourself from limits of this sort.  
ask stupid questions.  
growth is fueled by desire and innocence.
assess the answer, not the question.
imagine learning throughout your life at the rate of an infant.  
the space between people working together is filled with conflict, friction, strife, exhilaration, delight, and vast creative potential.  
intentionally left blank.
allow space for the ideas you haven’t had yet, and for the ideas of others.  
stay up late.  
strange things happen when you’ve gone too far, been up too long, worked too hard, and you’re separated from the rest of the world.  
work the metaphor.  
every object has the capacity to stand for something other than what is apparent.
work on what it stands for.  
be careful to take risks.  
time is genetic.
today is the child of yesterday and the parent of tomorrow.
the work you produce today will create your future.  
repeat yourself.  
if you like it, do it again.
if you don’t like it, do it again.  
make your own tools.  
hybridize your tools in order to build unique things.
even simple tools that are your own can yield entirely new avenues of exploration.
remember, tools amplify our capacities, so even a small tool can make a big difference.
stand on someone’s shoulders.  
you can travel farther carried on the accomplishments of those who came before you.
and the view is so much better.  
avoid software.  
the problem with software is that everyone has it.  
don’t clean your desk.  
you might find something in the morning that you can’t see tonight.  
don’t enter awards competitions.  
just don’t.
it’s not good for you.  
read only left-hand pages.  
marshall mcluhan did this.
by decreasing the amount of information, we leave room for what he called our “noodle.”  
make new words.  
expand the lexicon.
the new conditions demand a new way of thinking.
the thinking demands new forms of expression.
the expression generates new conditions.  
think with your mind.  
forget technology.
creativity is not device-dependent.  
organization = liberty.  
real innovation in design, or any other field, happens in context.
that context is usually some form of cooperatively managed enterprise.
frank gehry, for instance, is only able to realize bilbao because his studio can deliver it on budget. the myth of a split between “creatives” and “suits” is what leonard cohen calls a ‘charming artifact of the past.
don’t borrow money.  
once again, frank gehry’s advice.
by maintaining financial control, we maintain creative control.
it’s not exactly rocket science, but it’s surprising how hard it is to maintain this discipline, and how many have failed.  
listen carefully.  
every collaborator who enters our orbit brings with him or her a world more strange and complex than any we could ever hope to imagine.
by listening to the details and the subtlety of their needs, desires, or ambitions, we fold their world onto our own.
neither party will ever be the same.  
take field trips.  
the bandwidth of the world is greater than that of your tv set, or the Internet, or even a totally immersive, interactive, dynamically rendered, object-oriented, real-time, computer graphic–simulated environment.
make mistakes faster.  
this isn’t my idea — i borrowed it. i think it belongs to andy grove.
don’t be shy about it.
try to get as close as you can.
you’ll never get all the way, and the separation might be truly remarkable.
we have only to look to richard hamilton and his version of marcel duchamp’s large glass to see how rich, discredited, and underused imitation is as a technique.  
when you forget the words, do what ella did: make up something else … but not words.  
break it, stretch it, bend it, crush it, crack it, fold it.  
explore the other edge.  
great liberty exists when we avoid trying to run with the technological pack.
we can’t find the leading edge because it’s trampled underfoot.
try using old-tech equipment made obsolete by an economic cycle but still rich with potential.  
coffee breaks, cab rides, green rooms.  
real growth often happens outside of where we intend it to, in the interstitial spaces — what dr. seuss calls “the waiting place.” hans ulrich obrist once organized a science and art conference with all of the infrastructure of a conference — the parties, chats, lunches, airport arrivals — but with no actual conference. apparently it was hugely successful and spawned many ongoing collaborations.  
avoid fields.  
jump fences. disciplinary boundaries and regulatory regimes are attempts to control the wilding of creative life.
they are often understandable efforts to order what are manifold, complex, evolutionary processes.
our job is to jump the fences and cross the fields.  
people visiting the studio often comment on how much we laugh.
since I’ve become aware of this, i use it as a barometer of how comfortably we are expressing ourselves.  
growth is only possible as a product of history.
without memory, innovation is merely novelty.
history gives growth a direction. but a memory is never perfect.
every memory is a degraded or composite image of a previous moment or event.
that’s what makes us aware of its quality as a past and not a present.
it means that every memory is new, a partial construct different from its source, and, as such, a potential for growth itself.  
power to the people.  
play can only happen when people feel they have control over their lives.
we can’t be free agents if we’re not free.
—/ bruce mau / incomplete manifesto for growth /
tell me about the dream where we pull the bodies out of the lake

and dress them in warm clothes again.how it was late, and no one could sleep, the horses runninguntil they forget that they are horses.it’s not like a tree where the roots have to end somewhere, it’s more like a song on a policeman’s radio, how we rolled up the carpet so we could dance, and the days were bright red, and every time we kissed there was another apple to slice into pieces. look at the light through the windowpane. that means it’s noon, that means we’re inconsolable.tell me how all this, and love too, will ruin us.these, our bodies, possessed by light. tell me we’ll never get used to it.
—/richard siken / scheherazade /
if i had never been in your arms
never danced that dancenever inhaled your slightly sweaty odor
maybe i could sleep at night
if i had never held your handnever been so closeto the most kissable lips in the universenever wanted ever so muchto rest my tongue in your dimple
maybe i could sleep at night
if i wasn’t so curiousabout whether or not you snoreand when you sleep do you cuddle your pillowwhat you say when you wake upand if i tickle youwill you heartedly laugh
if this enchantmentthis bewildermentthis longingcould cease
if this question i ache to ask could be answered
if only i could stop dreaming of you
maybe i could sleep at night
—/nikki giovanni / if only /
leo blue đi xuống.
hắn tự hỏi làm thế nào mà nắng có thể rọi xuống tận đây…
leo blue. ở đó.
hắn đang bước trên hồ nước của elisha.
-'cô ấy đã rung động. léo đã thắng'. bỗng dưng tobie lại tin như vậy…
leo chỉ có một mình. hắn có vẻ đang khám phá cảnh vật.
tobie bắt đầu hy vọng…

leo không có vẻ mặt của một người đang sống với elisha.
hắn không có ánh mắt của một người được gặp elisha mỗi sáng, ngắm cô khi đang uống sữa, mũi dính đầy kem, thấy cô tết những bím tóc chỉ bằng một tay, nhanh hơn cả nhện giăng tơ.
hắn không có vẻ của một người được sờ thấy bụi phấn bướm còn vương lại trên đầu gối từ chiếc váy xanh của cô.
hắn không có vẻ của một người được nghe giọng nói khàn khàn của elisha, tiếng cười du dương của cô, tiếng sột soạt của bước chân cô, và còn nhiều nhiều nữa.

ánh mắt của leo không phải là ánh mắt của một người có tất cả những thứ đó, cho riêng mình, mỗi ngày và mãi mãi.
-'nếu hắn thật sự có may mắn đó, hắn đã nhảy, đã múa, đã bay. hắn đã làm tan băng giá', tobie nghĩ.
—/ timothée de fombelle / tobie lolness /
"인생은 아름다워…" was what you wrote down on a piece of paper medal we took from a pub in byward market, remember?
i remember it was spring….or, perhaps, the end of spring. after such a long winter, there were sunshine and snow. blue sky and early-seasonal flowers. again.
i remember we liked to take the bus. a long red bus. sometimes, to go to see a movie, we took a train. also red.
you lived at the end of the train station. and i lived somewhere in the other end.
most of the time, when we got on the train. you liked to take pictures of me with your black-skinned camera.
so many. whether i were sitting or standing…
and i, instead of looking at your direction. i used to watch the outside scenes passing by through those crystal windows…
a river with big rocks under a small bridge which every time the train flew by, i felt as if it would fall down…
there were many rocks, trees, birds, flowers if it was spring. and snow if it was winter….
and of course there were always your reflections on the windows.
and many times, we stood at the train station,
you were at the North direction while i were at the South one. looking at each other. smiled.
 i remember how your bag were heavy all the time. since you put almost everything inside…
but, i used to give you my bag and you would carry it together with yours….
you and your unforgettable accent. sometimes i would pretend that i couldn’t understand a word you said…
we liked to watch movies.
“인생은 아름다워 life is beautiful…" was what you wrote down on a piece of paper medal we took from a pub one late evening…
after you gave me a movie with the same title, “life is beautiful”
i have not met you again in six years or more….
i have lost the medal that you wrote me that day…
i have made mistakes. and damaged myself…
i have, sometimes, forgotten you and me, and the sentence….
even so…
if we were to get on that red train again, and you would take pictures of me, this time, i would turn my eyes at your direction.
i’ll be seeing you.
tôi yêu mùa hè, khi ánh chiều nhỏ giọt, và tôi mặc quần short, vừa nghe nhạc rock & roll, vừa uống bia.
tôi nghĩ mình là người hạnh phúc nhất cõi đời này…
thật tệ khi mùa hè chỉ vỏn vẹn có ba tháng. nếu có thể, tôi muốn nó kéo dài đến cả nửa năm. dạo trước, tôi có đọc một quyển khoa học giả tưởng tựa là, “boundary planet" của ursula k. leguin: có một hành tinh cực xa tít, nơi mà chu kì một năm ở đó ngang với 60 năm trái đất ta:
mùa xuân 15 năm, hè 15 năm, thu là mười lăm năm, và mùa đông mười lăm năm.
trên hành tinh này, có một câu cửa miệng như thế này,”người nào có thể nhìn thấy mùa xuân hai lần thì người đó thật sự hạnh phúc.”
ý nói, sống lâu là một điều tốt…
còn những người cũng sống rất lâu, và chỉ có thể nhìn thấy hai lần mùa đông?
điều đó thật khủng khiếp.
vì trên hành tinh này, riêng mùa đông kéo dài, tăm tối,và giá rét…
nếu sinh ra trên hành tinh này, tôi có lẽ sẽ muốn chào đời vào mùa hè.
 tôi sẽ trải qua hết thảy tuổi thơ mình nhảy nhót dưới ánh mặt trời nóng bỏng. mùa thu sẽ đến và choàng lên tôi tuổi trẻ thanh niên, những năm tháng sống hết mình, và tuổi trung niên sẽ trôi qua với mùa đông khắc nghiệt. và khi xuân trở lại, tôi sẽ cùng với tuổi già của mình…
điều này không phải để nói lên một cuộc đời thật dài, và thêm một mùa hè rực rỡ nữa, mà là nếu có thể chết cùng mùa hè thì tốt.
biết đâu, tôi lúc đó có thể nghe được the beach boys chơi nhạc trong sâu thẳm suy nghĩ cuối đời mình,
và có một bài bất hủ của frank sinatra,”september dreaming”
ý của bài này là từ tháng năm cho đến tháng chín là một khoảng thời gian dài, nhưng, khi tháng chín đến thì ngày dần ngắn hơn, thu sang và lá trên cây chuyển đỏ thì sẽ chẳng còn mấy lúc nữa…
 khi nào tôi nghe bài hát này, đều phủ mờ trái tim tôi…
(mặc dù đấy là một bài hát rất hay) 
lúc chết, mặc nhiên, sẽ vào mùa hè,
tôi muốn sống hết đời này, đinh ninh như thế.
—/ haruki murakami / i love summer / 
cũng năm hai lần, từ phía bên kia mặt biển, trên đôi bờ sông rộng lớn saint-laurent chảy từ hồ ontario ra biển cả, ba mươi vạn con ngỗng trời từ vùng tuyết phủ kéo nhau đi tìm nơi di trú, vỗ cánh ầm ầm như sấm dậy, đậu xuống nơi đây ngơi nghỉ vài tuần…
như một cây cầu nhỏ giữa thời điểm của mùa đông hay mùa hạ đến,
với thời điểm của những đàn ngỗng trời, có cô gái manon, hai mươi tuổi, xinh đẹp, đi theo cô là một con ngỗng lớn bị thương: louise
 ai sống theo nấy, manon và louise sẽ thử nghiệm về tình yêu.
theo một cách đặc biệt hơn, thử nghiệm về cái chết.
qua sông ra biển, qua mũi bão táp, đến vùng sương mù của cái quần đảo pháp bé nhỏ nhìn chòng chọc vào châu mỹ, manon và con ngỗng trời của cô sẽ đem lại cho joanne một sự hăm hở, một ý niệm mới về hạnh phúc. 
và có thể đây là một phát hiện:
hãy hình dung cuộc sống không hoàn toàn như ta tưởng,
hãy hình dung cuộc sống còn kỳ lạ hơn nhiều…
…kéo về phía mình khuôn mặt đã khô nước mắt, khuôn mặt còn chưa hiểu được sẽ bị trừng phạt hay được vuốt ve, tôi nghĩ đến cái ngày mà những người sống có thể sẽ thôi không còn tự hỏi một cách tuyệt vọng rằng tại sao họ lại ham muốn được chạy trong ánh sáng đến thế, ngày ấy có lẽ sẽ là một ngày đáng sống. có lẽ ngày ấy xứng đáng được gọi là ngày đầu tiên thật sự của thế gian này.
dẫu sao chăng nữa, đối với tôi, thật là đơn giản: tôi có thể chết thèm được chạy trong ánh sáng. nhảy vọt trong ánh sáng. được lăn lộn, oằn người, nghiến ngấu trong ánh sáng. cào cấu, cắn xé tất cả ánh sáng mà tôi giành giật được…
—/ didier decoin / louise /
…đến hôm nay tớ mới nhận ra còn biết bao nhiêu điều tớ chưa biết tới,
và tớ cố tìm mọi cách để đẩy lui những giới hạn của sự trống rỗng vẫn vây quanh tớ kể từ ngày cậu ra đi…
mỗi khi nỗi cô đơn kéo tới làm u ám cuộc đời, tớ thường nhìn lên trời, rồi nhìn xuống đất, và có một cảm giác mãnh liệt rằng cậu vẫn còn ở đâu đó quanh đây. và cứ như vậy qua suốt nhiều tháng ngày, tớ vẫn tin vào điều đó. duy chỉ có tớ và cậu không thể gặp nhau,không thể nghe thấy tiếng của nhau.
dường như chúng ta còn có thể đi ngang qua nhau mà không nhận ra nhau.
tớ vẫn không ngừng đọc kể từ ngày cậu ra đi, tớ đã đi rất nhiều nơi để tìm kiếm cậu, tìm cách để hiểu một điều gì đó. và những trang cuộc đời cứ càng mở ra, tớ càng nhận thấy rằng sự hiểu biết càng rời xa tớ, giống như trong những cơn ác mộng mà mỗi bước tiến lên lại là một bước tiến lùi.
 tớ đã đi khắp các gian phòng của những thư viện lớn, những con đường trong thành phố đã từng là của chúng ta, nơi chúng ta đã từng chia sẻ với nhau biết bao kỷ niệm…
hôm qua, tớ đã thả bộ dọc bờ sông, trên những con đường dốc xếch ngai ngái mùi hoa bồ công anh mà cậu từng yêu thích. tớ đã dừng lại chỗ này, chỗ khác, có cảm giác như cậu vẫn đang đi cùng tớ,
rồi tớ quay về …
những ngóc ngách của những cửa hiệu cũ kĩ và sâu hun hút. cậu còn nhớ không? chúng ta vẫn thường xuyên đến đó mỗi ngày thứ bảy hàng tuần, lục lọi kiếm tìm…
chúng ta đã vui vẻ tán về tất cả những niềm đam mê mà chúng ta cùng chia sẻ. và chúng ta đã bàn luận hàng giờ liền về những ý tưởng, những màu sắc đã làm cuộc sống của chúng ta trở nên sống động hơn…
 tớ vẫn thường ngắm nhìn lại những bản mẫu cậu đã vẽ, những tác phẩm cậu đã hoàn thành. đã gặp lại trong đó thần thái của cậu cũng như những gì cậu từng yêu thích.
tớ không biết cậu đang ở đâu.
tớ không biết tất cả những gì chúng ta đã từng có với nhau có ý nghĩa gì không,
không biết sự thật có tồn tại hay không?
nhưng nếu một ngày cậu đọc được những dòng này, tớ đã từng cùng cậu đi qua những con phố, cùng cậu ngồi cười đùa quanh một chiếc bàn, và vì những phiến đá sẽ còn tồn tại thật lâu…
trên những phiến đá nơi chúng ta đã cùng nhìn và cùng đặt bàn tay lên, sẽ còn mãi một phần câu chuyện của chúng ta, nhờ có cậu, tớ đã trở thành một con người với trái tim ngập tràn ánh sáng, thứ ánh sáng khiến nó trở nên thanh thản.
tớ đã yêu! có chăng mỗi người đều có thể ra đi với điều may mắn vô giá ấy?
…sẽ không bao giờ có điều gì có thể chia rẽ tớ và cậu, kể cả sự ra đi…
/1/paulo coelho/tôi muốn làm cậu bé chăn cừu, hay người bán thủy tinh?/

ông ấy đã viết trong lời tựa quyển sách rằng,

'tôi nhớ lúc nhận được lá thư từ nhà xuất bản, viết đại ý rằng:"đọc quyển sách cũng giống như thức dậy lúc bình minh, và ngắm mặt trời mọc, trong khi cả thế giới vẫn còn say ngủ".
tôi đi ra ngoài, ngước nhìn trời, và thầm nghĩ, vậy là quyển sách sắp được xuất bản bằng tiếng anh…

vào khoảng thời gian đó, tôi đang phải cố gắng rất nhiều để gầy dựng cho mình công việc của một nhà văn, và theo đuổi con đường mình chọn, dù cho bao lời đàm tiếu rằng, đó là điều không thể…
và rồi, từng chút, từng chút một, giấc mơ của tôi thành hiện thực.
mười, một trăm, một ngàn, một vạn bản sách bằng nhiều thứ tiếng đã được thế giới đón nhận.

có người hỏi tôi, bí mật nào đã làm nên một thành công lớn như vậy?
và, câu trả lời thành thật của tôi rằng, tôi không biết.
điều mà tôi biết, là cũng giống như santiago, cậu bé chăn cừu, ai trong chúng ta đều cần phải biết 'tiếng gọi bản thân' của mình là gì…
vậy, thế nào là 'tiếng gọi bản thân'?
đó chính là con đường chúng ta đi.

khi nào mà ta làm điều gì khiến cho lòng mình cảm thấy đam mê, chính là khi ta đang đi đúng con đường tạo nên huyền thoại chính mình.
tuy nhiên, không phải ai trong chúng ta cũng có được lòng dũng cảm để theo đuổi giấc mơ của mình…

tại sao lại thế?


/2/paulo coelho/tôi làm cậu bé chăn cừu, đó là điều tôi muốn /

'có bốn trở ngại,

trở ngại đầu tiên,
chúng ta, từ khi còn bé, đã nghe người lớn bảo rằng những việc mà ta muốn làm là không thể.
và, như thế, chúng ta lớn dần lên cùng với ý nghĩ đó,
tháng năm chất chồng, cùng lớp lớp những nỗi sợ hãi, những định kiến, và cảm giác có tội.
và, tới một lúc nào đó trong cuộc đời, 'tiếng gọi bản thân' của chúng ta bị chôn vùi sâu trong lòng, đến mức là không hiện hữu, là vô hình.
nhưng, thực ra, nó vẫn ở đấy…

thế, nếu như chúng ta có đủ lòng dũng cảm để khai quật giấc mơ của mình?
thì, chúng ta lại sẽ đối đầu với trở ngại thứ hai,
là tình yêu.

chúng ta biết rõ điều mình muốn, nhưng lại sợ làm tổn thương những người xung quanh,
do rằng, để làm được điều mình muốn, chúng ta sẽ phải từ bỏ hầu như mọi thứ khác…

chúng ta không nhận thấy rằng, tình yêu tự thân nó là một sự thúc đẩy chính nó đi xa hơn,
hơn là một lực cản phá ngược lại chính nó.
và rằng, những người thật sự yêu thương chúng ta, thì đều muốn chúng ta được hạnh phúc, và đều tự chuẩn bị cho chính họ trong cuộc hành trình cùng với chúng ta.


/3/paulo coelho/giấc mơ santiago/

'một khi chúng ta nhìn nhận được rằng, tình yêu là một sự khích lệ,
chúng ta sẽ tiếp tục đối mặt với trở ngại thứ ba,
nỗi lo sợ thất bại.

thế đấy, những người đấu tranh cho giấc mơ của chính mình, sẽ phải chịu đựng nhiều hơn những người khác một khi kết quả không được như ý muốn,
bởi lẽ chúng ta không thể xí xóa nó bằng lời lẽ đại loại như, ừ, thì mình cũng đâu có thật sự muốn giấc mơ này…
chúng ta biết, chúng ta muốn thực hiện được nó, và, chúng ta đã đánh cược tất cả vào nó,
và, con đường này cũng không hề dễ dàng hơn các con đường khác là bao,
chỉ khác nhau ở chỗ, cả trái tim chúng ta đều đặt vào nó.

tôi tự hỏi rằng: thất bại liệu có cần thiết không?


/4/paulo coelho/người bán thủy tinh sẽ vẫn mãi nhìn về hướng mecca /

'cần thiết hay không, thất bại sẽ xảy đến…
vì, lúc chúng ta mới bắt đầu tranh đấu cho giấc mơ của mình, chúng ta không có kinh nghiệm, và, phạm nhiều sai sót.
bí mật của cuộc sống là ở chỗ, ngã bảy lần và đứng dậy tám lần…
vậy, tại sao lại quan trọng đến thế việc sống đúng 'tiếng gọi bản thân'? nếu như điều đó chỉ khiến chúng ta chịu đựng nhiều hơn người khác?

vì rằng, một khi chúng ta vượt qua được những thất bại - và, là điều chúng ta luôn làm được -
chúng ta sẽ được lấp đầy bởi sự phấn khởi, và tự tin.
và, để biết từ sâu trong tim, chúng ta đang chứng tỏ sự diệu kỳ của cuộc sống là có thật,
và rằng, bản thân chúng ta xứng đáng với sự diệu kỳ đó.
mỗi ngày, mỗi giờ, là một phần của cuộc tranh đấu tốt, nó cho chúng ta được sống với lòng đam mê, và hứng khởi.

thường thì những căng thẳng, xung khắc không báo trước sẽ trôi qua nhanh hơn là sự chịu đựng dần dần, lúc mới thì có vẻ như có thể chấp nhận được, nhưng sau nhiều năm, khi mà chúng ta không để ý đến nó, nó dần chiếm giữ tâm hồn chúng ta,
cho đến một ngày, chúng ta sẽ không bao giờ có thể giải phóng cho chính mình thoát khỏi nỗi cay đắng,
và rằng điều này sẽ vĩnh viễn tồn tại với chúng ta cho đến cuối cuộc đời.


/5/paulo coelho/cậu bé chăn cừu nhắm mắt chạm tay vào kim tự tháp/

'nhận biết được giấc mơ. có trong tim sức mạnh tình yêu nuôi dưỡng nó. trải qua nhiều tháng ngày kiên trì không ngừng nghỉ vấp ngã đứng dậy vì nó,
chúng ta chợt nhận ra rằng điều chúng ta hằng muốn đang ở đây, đang chờ đợi chúng ta, có thể ngay ngày mai nó sẽ thành hiện thực.
và thế, trở ngại thứ tư xuất hiện:
nỗi lo sợ nhận thức rõ giấc mơ của mình.

oscar wilde đã từng nói, 'mỗi con người tự giết chết những gì họ yêu quý'. và, quả thật điều này đúng.
với khả năng hiếm hoi đạt được điều chúng ta mơ ước, sẽ lấp đầy tâm hồn một người bình thường với cảm giác không xứng đáng.
chúng ta nhìn ra xung quanh mình, nhìn những người đã thất bại đạt được điều họ muốn, và cảm giác mình cũng không đáng có được nó.
chúng ta quên mất những khó khăn, trở ngại đã vượt qua. những thứ chúng ta phải đánh đổi, hy sinh, nhằm đi được đến chặng này của con đường.
tôi biết có rất nhiều người, khi mà 'tiếng gọi bản thân' đã nằm trong một cái với tay của họ,
đã phạm phải một dãy những sai sót ngớ ngẩn, và không thể nào chạm được đến đích - trong khi nó chỉ còn là một bước nữa thôi.

đây là trở ngại nguy hiểm nhất trong bốn trở ngại, bởi vì tự thân nó toát ra một thứ ảo giác khiến ta từ bỏ niềm vui, và ngừng cuộc chinh phục.
nhưng, nếu chúng ta tin bản thân mình xứng đáng có được điều mình muốn, ta sẽ hiểu lý do vì sao mình ở đây.’

/paulo coelho/ 
in any relationship, there is always the star.
the one whose name comes first, whose personality fills the room, whose presence leaves the more lasting impression.
but while the quieter partner may be lose out in first impressions, she should never be counted out.
for without the yang, the yin cannot make a whole.
without you, there is no us. there is no center. there is no whole.
me without you to ground me is a one-note character – all power and desire, no heart and consequences. you are awkward yet determined, goofy yet heroic.

it’s not easy being the quiet one. but it’s the quiet ones who always surprise you.